SCOOP

   Rượu vang. Một câu chuyện.
   Năm 2013 :

– Rượu vang á ? Ôi sang lắm, chẳng uống bao giờ đâu.

– Anh toàn uống rượu mạnh thôi, chứ rượu vang thì uống gì.

– Thưởng thức rượu vang á ? Là như nào cơ ?

– Rượu vang à ? Chắc tớ chỉ uống ở nhà hàng sang trọng, mà kiểu lãng mạn một tí thôi.

Năm 2017 :

– Ôi tớ được uống cái loại rượu vang này này, thấy ngon lắm mà tớ không biết là loại gì.

– Anh muốn tìm hiểu về các loại rượu vang, ít nhất là phân biệt được rượu vang thật với vang giả.

– Em cũng có đi mấy sự kiện về rượu vang đấy, nhưng vẫn chẳng hiểu gì cả, từ ngữ phức tạp quá !

Đó là những câu trả lời tôi thường nhận được khi hỏi mọi người, trong đó có cả những khách hàng của L’ Apéro Hanoi, nghĩ gì về rượu vang trong suốt những năm tháng vừa rồi. Khi được chu du ở những đất nước rượu vang    lâu đời như Pháp, Tây Ban Nha, Ý hay những vùng đất mới như California, tôi đều tự hỏi điều gì đã làm rượu vang  trở thành một nét văn hoá đậm nét của họ như thế ? Khi tìm hiểu những đất nước châu Á, nơi mà rượu gạo in hằn  trong thói quen sinh hoạt, tôi vui mừng khi thấy rượu vang tại Hàn Quốc và Nhật Bản cũng đã dần trở thành một « văn hoá », một thói quen sinh hoạt. Tại sao ?

Trong những cuộc trò chuyện của tôi với bạn bè quốc tế, chúng tôi không  nói tới rượu vang với những ngôn từ phức tạp, chúng tôi luôn nói về chúng như một thức uống đơn giản, đi từ cảm  nhận cá nhân. Ngoài việc nói về ngon hay không ngon, chúng tôi có thể nói về các vị mà chúng tôi cảm nhận được  khi uống : đắng, chát hay ngọt, tươi mát, v…v. Chúng tôi thích hay không thích.

Mỗi người trong chúng ta đều có một cách cảm nhận riêng biệt và độc đáo đối với các loại đồ ăn thức uống. Vậy  hà cớ gì chúng ta phải xếp rượu vang vào một thứ hạng đặc biệt ? Để ta không dám uống mà chỉ dám nhìn và « võ  đoán » ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *